Ném Còn
Ném quả còn qua vòng dán giấy đỏ trên ngọn cây tre 10-30 mét. Một chạm, năm quả một lượt.
Cách chơi
- Chạm và GIỮ để lấy đà. Thanh lực dâng lên rồi tràn, góc ném quét từ thấp lên cao.
- THẢ tay đúng lúc để chọn cả góc lẫn lực trong một cử chỉ.
- Trúng vòng được 1 lộc. Xuyên thủng giấy đỏ được 3 lộc — đó là lúc âm dương giao hoà.
- Mỗi lượt 5 quả còn. Hết lượt thì dùng lộc sắm sửa quả còn: thêm tua, nhồi chặt, vải dày.
- Xuyên đủ 3 lần thì mở vùng mới, cây còn cao hơn và gió mạnh hơn.
Vì sao tôi làm game này
Tôi tìm một trò để ném. Đã định làm ném dép hái xoài — ai lớn lên ở Việt Nam cũng từng làm — rồi đổi ý vì một lý do rất thực dụng: trên Google Play không có game ném còn nào, và cái làm nó trống lại chính là rào cản. Phải hiểu văn hoá mới làm được. Studio nước ngoài không có thứ đó.
Nhưng chọn xong thì đến phần khó. Ném còn là nghi lễ cầu mùa của người Thái, người Tày, người Nùng, người Mường — của người đang sống, không phải đồ trang trí. Công thức game mà tôi mượn thì lại kết bằng cách phóng quả bóng vào vũ trụ cho buồn cười. Đem cái đó áp vào đây là giễu, và giễu thì hỏng đúng thứ duy nhất khiến trò này đáng làm.
Nên tôi bỏ phần leo thang phi lý. Cây còn cao nhất trong game là ba mươi mét, và ba mươi mét là con số có thật ở hội lớn. Khăn piêu thì không bán trong shop — nó là vật đính ước, là của hồi môn, là tiếng nói của người con gái Thái trước nhà chồng, không phải món hàng đổi lấy điểm.
Điều bất ngờ là càng tra kỹ thì trò thật càng cho sẵn thứ tôi định bịa. Tua vải ngũ sắc trên quả còn không chỉ để đẹp — nó giúp định hướng khi bay. Vậy là trục nâng cấp có sẵn, không cần nghĩ ra "quả còn +10% sức mạnh". Vòng còn có dán giấy đỏ, nên thắng có hai bậc: trúng vòng, và xuyên thủng giấy. Cái khoảnh khắc giấy rách ấy là phần thưởng đã nhất của game, mà tôi không phải phát minh ra nó.
Chỗ tôi mất nhiều thời gian nhất lại tầm thường: canh cho cô gái đứng đúng trên mặt cỏ. Bốn lần vẽ lại nền mới xong, vì lần nào cô ấy cũng lơ lửng vài chục pixel — đủ để nhìn là thấy sai, mà không kiểm nào bắt được.
Một nghi lễ cầu mùa của người Thái Tây Bắc, kể bằng cách bắt bạn tự canh tay mà ném. Không có kẻ thù, không có mạng, không có đồng hồ đếm ngược — chỉ có gió, chiều cao cây còn, và câu hỏi lần này giấy có rách không.